thue tham tu "Rổ rá cạp lại", rồi "con anh, con tôi, con chúng ta"… là phương pháp và vấn đề nhưng mà thiên hạ thường treo trú ngụ cửa mồm mỗi khi nói về những người nên "đi bước nữa".

"Rổ rá cạp lại" là loại câu ác hiểm mồm nhất mà tôi vẫn thường nghe lúc người ta nhắc về những người bước về phía “hạnh phúc lần nữa”. Dù được đặt trong văn cảnh nào thì nó cũng gian ác và thiếu tình người. Nó biểu lộ sự phán xét, chứ ko còn là nhận xét. Nó đánh giá người khác, hôn nhân của người khác một cách thấp rúng và "bề trên". Tôi ko biết lúc họ nhắc ra câu ấy liệu họ mang chứng kiến gai độc trên lưỡi họ không???

 

 

Ảnh minh họa.

các người đàn ông kẻ cả vốn là “tín đồ” của tứ tưởng coi bà xã như trang phục, bạn hữu mới là máu giết mổ. Họ đề cập vậy tôi sở hữu thể hiểu, bởi trong mắt họ vốn là vậy, chỗ họ đứng vốn là dưới đáy giếng do đó bầu trời chỉ toen hoẻn 1 nắp vung. Họ luôn sở hữu cả tá lời ác nghiệt dành cho các người bà xã "dám" bỏ chồng. Phần đa là để "dằn mặt" bà xã mình liều liệu nhưng mà trú ngụ lại cùng họ ví như không muốn bị trần gian kể là trang bị nữ giới chả ra gì. Phần còn lại là nói theo các cụ mà chả hiểu mô tê gì.

nhưng những người phụ nữ thì sao? Họ sở hữu bắt buộc là môn sinh chân truyền theo học thuyết "nhất nam viết hữu – thập nữ viết vô" đâu sao họ coi rẻ các người phụ nữ khác thế? Sao nanh nọc thế, ác độc miệng thế với các người phụ nữ "dám" bỏ chồng? Rồi khinh miệt rằng: "Phường rổ rá cạp lại" cùng các hôn nhân của người khác?

có câu đùa tếu (mà ác) rằng: "Anh ơi, con anh, con em đánh con chúng ta". Đùa thế mà thương đàn trẻ. các đứa con từ nhỏ bị nhồi nhét nhị chữ "dì ghẻ" nhưng mà bất hợp tác với mẹ kế của mình. các đứa con hổ thẹn lúc người béo nói bác mẹ chúng là "rổ rá cạp lại". những đứa con đấy mơ một điều giản dị thôi là mẹ ruột hay mẹ kế vẫn là mẹ- 1 lòng kính ngưỡng thương cảm. Chứ không hề hứng chịu thêm các lời bông đùa cường bạo hay các lời phán xét từ người béo.

Chẳng ai muốn hôn nhân của mình buộc phải kéo tới tập 2, tập 3. Ai mà không mơ cưới một lần độc nhất vô nhị trong suốt đời, cưới một chồng, 1 phi tần độc nhất vô nhị trong đời. Chỉ là do hôn nhân thì mỏng mảnh, mà hôn nhân lại phổ biến đòi hỏi. mong manh là dễ tan vỡ, dễ gãy, dễ tắt thở. đề cập cả hưởng thụ mang giản đơn là chồng đừng vô tâm, thờ ơ, lạnh lẽo. Thì cũng góp phần khiến hôn nhân dễ vỡ hơn bao hiện thời hết.

Hôn nhân nhưng "đồng sàng dị mộng" (chung giường khác giấc mơ) hay nhị người dưng sống phổ biến nhà thì đó với còn là hôn nhân không? Cuộc đời này vốn chả nhiều nhặn gì cho cam sao để hôn nhân chết lâm sàng như vậy? Bao nhiêu người cứ thế mà sống, kìm hãm ham muốn được hạnh phúc lần nữa vào sâu trong suốt ngực chỉ vì giả dụ nói ra sẽ lại bị người thân đề cập câu “Rổ rá cạp lại”. Tôi thực ko biết. Thực muốn rằng mình không biết 1 ai như thế!

bởi tôi vẫn tin vào việc người ta có thể hạnh phúc thêm 1 lần nữa, bất kể họ đã từng hạnh phúc lần nào trước đấy chưa, hoặc đã từng hạnh phúc hay đã từng tưởng rằng mình là người hạnh phúc nhất.

các người vì yêu si mê nhưng cưới rồi cưới về đắm say ấy, mê đó thành đần độn – thành mê lộ không lối thoát. các người ngày cưới tin rằng ấy là lần độc nhất vô nhị trong suốt đời của họ thế mà nửa đường đứt gãy. rộng rãi lắm chứ các người như thế. Để rồi "big bang"- cú nổ béo tan nát. Như con chim từng suýt tắt hơi, sợ cả ngọn gió thoảng trải qua, đậu vào cành khá cong đã sốt ruột, bỏ quên rằng mình sở hữu một vài cánh để bay lên cao, chỉ loay hoay với cành cây dưới chân mình phong phanh yếu ớt.

Thế bởi vậy với các người dám đặt chân ra khỏi một cuộc hôn nhân đã ko còn sức sống để chọn một hạnh phúc thế hệ, xin trần thế đừng bất công cùng họ nữa. những đứa trẻ xuất hiện và to lên trong suốt những gia đình khuyết, vừa được đầy đặn lại, xin đừng tiêm vào đầu con các lời cay độc.

bởi tôi tin vào việc người ta mang quyền mưu cầu hạnh phúc, tin thêm lần nữa vào hạnh phúc lần nữa. Chứ không hề cứ lần khân với hạnh phúc đời mình, chỉ do 1 câu ác nghiệt độc: Rổ rá cạp lại.